Vạch sinh tử

Đường theo Chúa sao mà gian nan quá

Vừa chật hẹp vừa lắm những gai chông

Chầm chậm bước mà luôn phải ngó chừng

Sảy một ly có thể nguy ngàn dặm

Mắt ngó thẳng, đi mà thấy thăm thẳm

Chẳng thấy đâu bóng mát để dừng chân

Trời oi ả, da cháy nắng, mắt vàng

Mồ hôi đổ nhễ nhại, người phờ phạc

Rồi bất chợt bão, lũ, mưa như trút

Người rời rã bởi dãi nắng dầm mưa

Kiếp phàm nhân gánh đau khổ ê chề

Đi theo Chúa, ôi chao, sao mà mệt!

Ngày trĩu khổ, đêm lo toan đầy ắp

Tháng nhọc nhằn gom đủ năm gian nan

Xuân rồi Hạ, Thu, Đông, cứ luân phiên

Ngó trước sau, dọc ngang, chỉ thấy khổ

Đường theo Chúa sao mà gập ghềnh quá!

Chẳng êm đềm, chẳng thấy ai đồng hành

Giữa khổ đau cứ một mình loanh quanh

Vai rát nóng vì vết hằn thập giá

Có đôi khi chân chao đảo ngã qụy

Phải ráng sức đứng dậy, cố bước đi

Cầu cứu Chúa mà sao chẳng thấy gì

Nhưng lạy Ngài, con không muốn bỏ cuộc!

Con sẽ cố vác khổ đau tới chết

Chỉ xin Ngài thổi Thần Khí cho con

Giữa nhọc nhằn rồi con sẽ chết mòn

Nhưng lúc đó Chúa ôm con thật chặt

Bắt đầu sống ngay khi bắt đầu chết

Chúa là đường, là chân lý, trường sinh

Xin giúp con tín thác và trung thành

Để đạt được mục đích: vạch-sinh-tử

Trầm Thiên Thu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s